"Thực ra cứ mãi là mấy nhà chúng ta thì tốt biết mấy." Đào Đại Cường buồn bực nói, "Ít người thì đơn giản, đông quá lại khó quản. Chín người mười ý, có khi người ta còn chẳng thèm nhớ cái ơn của bọn mình đâu."
Hứa Hải Quân mấp máy môi nhưng không lên tiếng. Anh ta cảm thấy mình chẳng có tư cách gì để ý kiến. Bản thân anh ta cũng xem như người mới, bởi vì lúc mới thành lập hợp tác xã đâu có phần của anh ta. Nếu đợt đó anh ta không mặt dày nằng nặc đòi tham gia thì vụ này làm gì đến lượt.
Bây giờ anh ta thầm thấy may mắn vì ngày ấy đã mặt dày mở lời, bằng không thì làm sao có được cuộc sống sung túc như ngày hôm nay?




